Tâm sự một cô gái bất hạnh |

BS Đinh Tấn Khương
|
( tiếp theo kỳ trước)
Tôi có cảm tưởng như mình vừa được lột xác trong cái bộ đồ màu hồng nhạt, ôm sát vào tấm thân đang phát triển của tôi, lúc bấy giờ. Tôi mở miệng hé nở một nụ cười, khi nhìn chính mình trong cái tấm gương nhỏ được đặt bên trên cái bồn rửa mặt.
Tôi chưa bao giờ thấy mình xinh đẹp như vậy. Một thoáng mông lung, bỗng dưng hai bên gò má của tôi hừng đỏ, tôi không biết tại sao! Tôi thầm cám ơn người đàn bà tốt bụng, nghĩ rằng mình còn có nhiều phước duyên mới có thể gặp được một người như vậy. Chợt nhớ đến ông y tá già trong làng, tôi cảm thấy an tâm thật lạ lùng.
Nghỉ ngơi một lát, bà dẫn tôi băng ngang một con đường lớn có hai hàng cây xanh trồng dọc bên lề, với những căn nhà khang trang, bề thế. Như thấy tôi bị cuốn hút bỡi những thứ ấy, bà cho tôi biết:
- Đây là khu nhà đẹp nhất tại đây, chủ nhân của những căn hộ nầy là các đại gia, vài bác sĩ và những cán bộ địa phương.
Rồi bà chỉ tay vào ngôi nhà lầu có tường cao bao bọc và một cái cổng sắt kiên cố sơn màu xanh nhạt. Bà ghé tai tôi nói nhỏ:
- Nhà nầy là của ông bác sĩ hồi nãy đó. Mười mấy năm trước ông còn ở trong một khu nhà lao động mà bây giờ ông đã có được cái cơ ngơi như thế nầy, thì cháu đủ biết ông ta phải giỏi như thế nào rồi. Hãy tin tưởng vào tài năng của ông ta, mẹ cháu chắc chắn sẽ bình phục sớm, thôi mà!
Tôi không tin vào mắt của chính mình nữa, ở quê tôi làm gì có những ngôi biệt thự đồ sộ như thế! Tôi thoáng nghĩ, không biết tại sao lại còn có sự khác biệt như vậy!
Tôi còn nhớ mẹ tôi thường nhắc nhở, với một niềm tự hào:
- Ông ngoại con đã hy sinh và chết cho lý tưởng giải phóng giai cấp. Giai cấp địa chủ ở quê mình đã bị xóa bỏ sau ngày cách mạng thành công. Giai cấp tư sản bóc lột cũng bị như thế, ở các đô thị.
Sinh ra và lớn lên tại một vùng quê hẻo lánh, nơi mà mẹ con tôi đã tưởng rằng mình đang sống trong một đất nước không còn giai cấp nữa. Chúng tôi đã tận hưởng một không khí bình đẳng, trong hoàn cảnh còn nghèo.
Mẹ con tôi luôn trân trọng những chiếc huân chương treo trên bàn thờ mà ông ngoại tôi đã được tưởng thưởng, sau những trận đánh khốc liệt với kẻ thù.
- Đây là tất cả niềm tự hào của gia đình mình, con ạ!
Mẹ tôi luôn nhắc nhở điều ấy, vào mỗi ngày giỗ ngoại.
Mãi suy nghĩ mông lung, tôi không định hướng là mình đang đi đâu. Bỗng dưng tôi chợt nhận ra là, mình đang được dẫn vào một căn phòng thật đẹp của một khách sạn cực kỳ tráng lệ, dưới cặp mắt của một đứa bé nhà quê.
Đẩy nhẹ cánh cửa phòng, người đàn bà chờ tôi bước hẳn vào trong rồi nhẹ nhàng khép lại, cẩn thận. Trước mắt tôi là một người đàn ông mà tôi không đoán chính xác là bao nhiêu tuổi. Nhìn ông, chừng như không còn trẻ mà cũng không quá già. Ông ta đang ngồi trên một chiếc ghế bành đặt sát cái bàn tròn với ly rượu trên tay. Ông tỏ ra rất lịch sự, mời chúng tôi ngồi xuống hai chiếc ghế trống, bên cạnh. Ông rót thêm một ly rượu nữa đẩy nhẹ qua cho người đàn bà ấy rồi quay sang tôi, ông tỏ vẻ thật ân cần:
- Em uống gì tôi lấy cho, em uống rượu được không?
Tôi đang lo lắng tột cùng, đầu tôi cúi gầm và lắc nhẹ. Cổ họng tôi như khô rốc, không nói được gì thêm.
- Hay là lấy nước ngọt cho em nhé.
Ông vừa nói vừa đứng dậy tiến đến cái tủ lạnh gần đó rồi lấy ra một chai nước ngọt mang lại đưa cho tôi, siết nhẹ vai tôi và nói:
- Em uống nước đi, khí trời bức quá chắc em cần một ít nước cho mát.
Lúc ấy tôi đã có linh tính rằng, một điều gì đó không may sắp xảy đến cho mình. Tôi chưa kịp phản ứng thì người đàn bà đã nhìn thẳng vào mắt tôi, nói nhỏ nhưng như một chỉ thị:
- Đây là vị ân nhân lớn nhất, hiểu rõ hoàn cảnh của mẹ con cháu cũng như nể lời thuyết phục của cô nên đã nhận giúp đỡ. Tiền viện phí và những khoản chi cho bác sĩ và y tá đã giao đủ. Tiền thuốc men sau khi giải phẫu cùng vài phụ phí khác sẽ được ông giúp tiếp, nhưng điều đó tùy thuộc vào sự hợp tác của cháu.
Tinh thần tôi đang cực kỳ bấn loạn. Tôi chưa kịp nói gì thì bà tiếp, như muốn răn đe:
- Cháu nhớ rằng tính mệnh của mẹ cháu bây giờ tùy thuộc vào thái độ hợp tác của cháu đấy. Nếu không làm cho vị ân nhân vui lòng thì bắt buộc cô phải yêu cầu bác sĩ đình chỉ ca mổ ngay lập tức, cho đến khi nào cháu bằng lòng làm theo yêu cầu. Cũng nên nhớ rõ, thời gian cứu sống cho mẹ cháu không thể chậm trễ được, nhé! Bà vụt đứng dậy rồi nói với người đàn ông bằng một giọng lễ phép:
- Nếu có gì làm ông không bằng lòng xin gọi số máy di động, tôi sẽ báo ngay cho bác sĩ để đình chỉ ca mổ. Xin chào ông tôi đi.
Ông đứng dậy tiễn bước người đàn bà ra khỏi cửa. Hai người nói nhỏ một lúc, rồi ông bấm cái khóa cẩn thận trước khi quay vào. Tôi thẩn thờ đứng yên tại chỗ, hai mắt tôi dường như đẫm lệ. Tôi đang nghĩ đến mẹ tôi, tôi biết rằng tính mệnh của bà được quyết định bỡi người đàn ông này. Nước mắt cứ trào ra mặc dù tôi không muốn khóc!
Tôi tự nhủ, thân xác mà tôi đang có, nó đã được hình thành trong
... mời bạn mua nguyệt san đọc tiếp ...