Nguyễn Trãi |

BS Nguyễn Đúc Phùng
|
(tiếp theo kỳ trước)
Dư Ngân đã là chủ tịch xã Phước An một thời gian rồi cho nên sau 75 Dư Ngân bị bắt đi học tập và đi làm rẫy trên vùng núi Tân Vinh. Hàng ngày phải đi phát rẫy trồng mì, khi thả về thì Dư Ngân càng đen hơn nữa, trông như tướng núi, râu ria xồm xoàm và đầu hói láng bóng, nhưng cái dáng dấp hảo hán của người anh hùng quân tử thì vẫn như xưa. Bây giờ Dư Ngân như chim bị đạn, cái gì cũng sợ, sợ bị Cộng Sản bắt trở lại đến nỗi ông ta lánh mặt không tiếp xúc với người chung quanh nữa, như muốn mọi người quên ông ta đi..., trên đời này không còn có người là Dư Ngân nữõa! Mọi việc giao tế và liên lạc với chính quyền mới đều do bà Ngân làm cả.
Sau chiến dịch đánh tư sản mại bản thì gia đình Dư Ngân lại nghèo lại như thuở nào, bà Ngân lại trở lại buôn gánh bán bưng, lại lén lút đem từng ký thuốc ra chợ bán để nuôi sống gia đình. Còn Dư Ngân thì chỉ quanh quẩn trong nhà và ở phía sau vườn, cửa trước lúc nào cũng đóng. Nhưng nếu để ý thì sẽ thấy rất nhộn nhịp vào những ngày chợ phiên, trong khi bà Ngân đang ngồi bán thuốc lẻ ngoài chợ thì từng lúc từng lúc hết người đàn bà này tới người đàn bà kia, họ là những người đi chợ Diêu Trì gần đó rồi ghé lại nhà Dư Ngân và gõ cửa. Họ vào cửa trước rồi ra cửa sau. Họ là những bà góa, những nhân tình cũ của Dư Ngân sau bao nhiêu năm nay dồn lại, nhiều vô số kể. Vì ông không còn làm việc bên ngoài để đi đến với họ thì bây giờ họ lại đi đến với ông, như thế cũng có thể gọi là thủy chung tình nghĩa với nhau.
Hai mươi năm sau, sau bao nhiêu lần cải cách, đổi mới của xã hội và nhất là được sự giúp đỡ của những người con ở Mỹ, gia đình Dư Ngân đã dễ thở hơn. Bà Ngân không còn phải buôn bán lén lút, trốn xâu lậu thuế nữa. Hàng ngày bà thường theo bạn bè đi đánh bài xẹp, tứ sắc từ nhà người này sang nhà người kia và xoay vần với nhau như thế... Còn Dư Ngân không còn phải trốn tránh mọi người. Những tình nhân của một thời vang bóng không còn trẻ và có nhu cầu để tìm kiếm tới ông nữa, ở cái tuổi bảy mươi này ông mới cảm thấy mình thật sự lấy lại được tự do, giống như những đồng bào của ông, ba đứa con trai của ông, những người đã liều chết chạy trốn Cộng Sản, đã chạy theo bọn đế quốc phản động và bây giờ quay lại là Việt Kiều yêu nước, là khúc ruột ngàn dặm... thơm tho !
Tất cả các cửa trong nhà đều mở toang, Dư Ngân đem ghế bố ra ngồi ngay bên cửa trước của phòng khách và kéo một chiếc ghế khác ra làm bàn, để bộ đồ trà với một vài tán đường để trong chiếc đĩa nhỏ và một gói thuốc thơm đầu lọc. Ông phải ra ngồi bên ngoài để tìm chút gió thoảng vì trời mùa hè nóng quá. Ở trong nhà như ngồi bên lò than hồng, nóng đến chảy mỡ . Gần đây ông đã tìm được cái thú đọc sách, đọc lại lịch sử Việt Nam, những tài liệu lịch sử viết bởi người của xã hội chủ nghĩa. Ông tìm thấy nhiều cái mới và cũng khá bổ ích. Ông đang hưởng cái thú đọc sách, uống nước trà và ăn đường tán.
Con đường trước nhà như bốc khói, mọi người đều rút vô bóng mát để trốn nắng, thỉnh thoảng mới có một chiếc xe chạy qua. Con chó vàng nằm trốn nắng gần đó trong bóng mát của mái hiên cũng đang lè lưỡi thở ồn ào như thổi bễ.
Con chó bỗng hực lên và đứng dậy gầm gừ khi có người bước vào. Dư Ngân nhìn lên, rồi để sách xuống, lấy mắt kiếng ra xếp lại để trên ghế khi thấy một người đàn bà bước vào cổng sân nhà. Người đàn bà bước đến gần và nói:
_ " Thưa chú, mua giúp cho cháu vài tấm vé số"
Dư Ngân giật mình, ngạc nhiên khi thấy một sự khác thường nơi người đàn bà, đó là một người đàn bà còn rất trẻ và đẹp nhưng có lẽ vì nghèo khổ thiếu thốn nên trông rất tiều tụy, quần áo cũ kỹ vá víu lung tung, đầu đội một chiếc nón cũ đã ngả màu xám đen. Ông nghĩ ngay đến một viên ngọc lấm bùn hay một cục đá quí chưa đến tay người thợ khéo nên vẫn còn bơ vơ lẫn lộn giữa những sỏi đá bên đường. Ông tin là mình có mắt tinh đời. Một sự vui mừng không được lương thiện cho lắm bỗng vụt thoáng qua trong lòng ông. Dư Ngân đứng đậy kéo một chiếc ghế gần đó lại gần và mời người đàn bà hay cô gái đó ngồi nghỉ chân trong chốc lát . Ông ngồi lại ghế bố , hướng về cô gái và nói:
_ " Cô có thích uống nước trà không? hay thích nước lạnh ?"
Cô gái ngó chung quanh như quan sát, rồi nhìn xuống chiếc ghế nhưng không ngồi xuống. Cô lặp lại lời thỉnh cầu xin ông mua giúp vài tấm vé số. Với cử chỉ thận trọng đó, có lẽ cô cũng đã từng gặp những con dê xồm tán tỉnh lăng nhăng, nên Dư Ngân nghĩ là mình không nên lập lại những cử chỉ hay hành động rẻ tiền ấy đối với cô ta. Ôn
... mời bạn mua nguyệt san đọc tiếp ...