Thơ: Ngày Xuân Năm ấy |
![]()
Thi sĩ Lê Vũ
|
Lặng lẽ nơi này... xuân vẫn trôi
Ngày xuân năm ấy đã qua rồi
Đêm nay thao thức tôi hồi tưởng
Nhớ lại xuân nào ta có đôi....
....Giao thừa đêm ấy đẹp làm sao
Phước Huệ, đèn, hoa, pháo muôn màu
Em đi Lễ Phật cùng Bố Mẹ
Phất phơ tà áo trắng thanh tao
Tôi lén nhìn theo từng bước em
Dáng em nho nhỏ, gót son mềm
Chu choa! đôi guốc sao cao thế!
Ố ô em vấp té bên thềm
Bẽn lẽn cô em vội đứng lên
Chẳng biết kêu ai để bắt đền
Mắng yêu viên đá "Sao nằm đó?
Năm mới chưa chi chẳng thấy hên!"
Em bỗng quay sang bắt gặp tôi
Tôi vẫn không sao nhịn được cười
Lẩm bẩm cô em như bảo nhỏ:
"Có lạ chi đâu? Thế cũng cười"
Chẳng biết nói chi, tôi cứ cười
Cô em khẽ mắng "Giống đười ươi !"
Tôi liền nhắc nhỏ "Coi chừng té !"
Em đáp "Cám ơn !.... em té rồi !"
Thế rồi em vội liếc trước sau
Tay lén nhặt nhanh quẻ xâm mầu
Xá lia, xá lịa, em đứng dậy
Trở gót bước ra .... bốn mắt trao
Thẹn thùng, em, má đỏ hây hây
Ngẩn ngơ, tôi, chẳng biết giải bày
Tôi, em không nói nhau chi cả
Nhưng mắt cùng trao nhau đắm say.
Rồi... Xuân năm đó tôi có em
Tình yêu chợt đến thật êm đềm
Đôi tim nóng bỏng hơn pháo tết
Bước trong điệu nhạc đêm nối đêm
Môi em thơm ngọt như mứt bánh
Tôi uống cuồng say giọt long lanh
Môi tôi nồng tựa mùi rượu tết
Em uống ngất ngây vị hương lành
Hoàng hôn buông nhẹ trên thảm cỏ
Sương chiều óng ánh chạnh hồn thơ
Kề tựa vai nhau em khẽ hát:
Tình ta sẽ mãi đẹp như mơ.."
....Nhưng tình không mãi đẹp như mơ
Em đã bay xa, chẳng đợi chờ
Em như chim én xuân năm ấy